释闷

唐代 杜甫
四海十年不解兵,犬戎也复临咸京。失道非关出襄野, 扬鞭忽是过胡城。豺狼塞路人断绝。烽火照夜尸纵横。 天子亦应厌奔走,群公固合思升平。但恐诛求不改辙, 闻道嬖孽能全生。江边老翁错料事,眼暗不见风尘清。
hǎi shí nián jiě bīng   quǎn róng lín xián jīng shī dào fēi guān chū xiāng  
yáng biān shì guò chéng chái láng sāi rén duàn jué fēng huǒ zhào shī zòng héng
tiān yīng yàn bēn zǒu   qún gōng shēng píng dàn kǒng zhū qiú gǎi zhé  
wén dào niè néng quán shēng jiāng biān lǎo wēng cuò liào shì   yǎn àn jiàn fēng chén qīng