十六夜月得人字 其二

宋代 耶律铸
底事姮娥出海迟,玉容寂寞不胜悲。清光未必天边减,冷暖人情亦可知。
shì héng é chū hǎi chí   róng shèng bēi qīng guāng wèi tiān biān jiǎn   lěng nuǎn rén qíng zhī