十六日至章泉水

宋代 韩淲
山愈深时地愈高,春寻积李散崇桃。林庐但觉无尘话,田里那知有载醪。 华发苍颜俱老大,清泉白石更周遭。常年每厌居城郭,时复从翁敢惮劳。
shān shēn shí gāo   chūn xún sàn chóng táo lín dàn jué chén huà tián   zhī yǒu zǎi láo    
huá cāng yán lǎo   qīng quán bái shí gèng zhōu zāo cháng nián měi yàn chéng guō shí   cóng wēng gǎn dàn láo