石林

宋代 周文璞
苍苍一林石,零散少存者。 分携多子孙,不胜落田野。 虚堂有天就,乃在绝壁下。 存者宁非真,散者亦已假。 相君久藏山,远客初击马。 幽玩埋莓苔,孤嘀坐梧槚。 方咏兹游清,未敢泥风雅。
cāng cāng lín shí   líng sǎn shǎo cún zhě  
fēn xié duō sūn   shèng luò tián  
táng yǒu tiān jiù   nǎi zài jué xià  
cún zhě níng fēi zhēn   sàn zhě jiǎ  
xiāng jūn jiǔ cáng shān   yuǎn chū  
yōu wán mái méi tái   zuò jiǎ  
fāng yǒng yóu qīng   wèi gǎn fēng