石梁古松歌用洪右臣前辈古槐韵

宋代 杨晨
金枝翠羽摇晴空,神仙出没明光宫。忽遘罡风坠灵杖,苍髯拂拂如虬龙。 骑龙仙人入云去,老向空山饱霜露。上枝盘郁纷攫拿,下枝化石形杈丫。 山深无人万籁静,独鹤归来月斜影。一声清唳立霜梢,唤起人间尘梦醒。 老僧披衣出茅堂,手攀古藤渡石梁。下观飞瀑亦长啸,为我说偈三千章。 华顶峰高断樵路,片片白云从此度。祇愁夜半风雷鸣,飞作神龙不知处。
jīn zhī cuì yáo qíng kōng   shén xiān chū míng guāng gōng gòu gāng fēng zhuì líng zhàng   cāng rán qiú lóng
lóng xiān rén yún   lǎo xiàng kōng shān bǎo shuāng shàng zhī pán fēn jué   xià zhī huà shí xíng chā
shān shēn rén wàn lài jìng   guī lái yuè xié yǐng shēng qīng shuāng shāo   huàn rén jiān chén mèng xǐng
lǎo sēng chū máo táng   shǒu pān téng shí liáng xià guān fēi cháng xiào   wèi shuō sān qiān zhāng
huá dǐng fēng gāo duàn qiáo   piàn piàn bái yún cóng chóu bàn fēng léi míng   fēi zuò shén lóng zhī chù