食梨

宋代 孔平仲
东方早寒雪霜挚,新梨十月已满市。削成黄蜡圆且长,味甘骨冷体有香。 芳尊命友先众果,百十磊砢升君堂。赠君玉壶层冰之皎洁,副以金茎皓露之清凉。 奈何拨火取煨栗,梨虽至美或不尝。颦眉三咽手摩腹,谓此发病为第一,夺之儿口饧止哭。 君不记南方无此物,五更酒渴唤水时,思此千里莫致之。 及今乃以多见贱,南方橘柚东方梨。
dōng fāng zǎo hán xuě shuāng zhì   xīn shí yuè mǎn shì xuē chéng huáng yuán qiě zhǎng wèi   gān lěng yǒu xiāng    
fāng zūn mìng yǒu xiān zhòng guǒ   bǎi shí lěi luǒ shēng jūn táng zèng jūn céng bīng zhī jiǎo jié   jīn jīng hào zhī qīng liáng    
nài huǒ wēi   suī zhì měi huò cháng pín méi sān yān shǒu wèi   bìng wèi duó   zhī ér kǒu táng zhǐ    
jūn nán fāng   gēng jiǔ huàn shuǐ shí   qiān zhì zhī  
jīn nǎi duō jiàn jiàn   nán fāng yòu dōng fāng