时乐鸟篇

唐代 张说
旧传南海出灵禽,时乐名闻不可寻。形貌乍同鹦鹉类, 精神别禀凤凰心。千年待圣方轻举,万里呈才无伴侣。 红茸糅绣好毛衣,清泠讴鸦好言语。内人试取御衣牵, 啄手暝声不许前。心愿阳乌恒保日,志嫌阴鹤欲凌天。 天情玩讶良无已,察图果见祥经里。本持符瑞验明王, 还用文章比君子。自怜弱羽讵堪珍,喜共华篇来示人。 人见嘤嘤报恩鸟,多惭碌碌具官臣。
jiù chuán nán hǎi chū líng qín   shí míng wén xún xíng mào zhà tóng yīng lèi  
jīng shén bié bǐng fèng huáng xīn qiān nián dài shèng fāng qīng   wàn chéng cái bàn
hóng róng róu xiù hǎo máo   qīng líng ōu hǎo yán nèi rén shì qiān  
zhuó shǒu míng shēng qián xīn yuàn yáng héng bǎo   zhì xián yīn líng tiān
tiān qíng wán liáng   chá guǒ jiàn xiáng jīng běn chí ruì yàn míng wáng  
hái yòng wén zhāng jūn zi lián ruò kān zhēn   gòng huá piān lái shì rén
rén jiàn yīng yīng bào ēn niǎo   duō cán guān chén