十绝为亚卿作 其十

宋代 韩驹
强整双鬟说后期,相盟不在已相知。来时休落春风后,却漫嘲侬子满枝。
qiáng zhěng shuāng huán shuō hòu   xiāng méng zài xiāng zhī lái shí xiū luò chūn fēng hòu què   màn cháo nóng mǎn zhī