食橘

宋代 李纲
洞庭一夜天雨霜,橘林绿苞朝已黄。远题书后三百颗,入手便觉秋风香。 黄金为肤白玉瓤,沆瀣深贮甘且芳。雕盘初擘噀清雾,冰齿乍嚼流琼浆。 色香气味纷可喜,下视众果皆茫茫。嗟余平生爱种此,木奴千树梁溪傍。 只今蒿艾已埋没,岂敢向日争荧煌。蓬莱云气久寂寞,汉殿无复罗潇湘。 厥包纵有尽酸涩,剖之蠹朽安足尝。乃知汝病是天意,坐使玉食无辉光。 荒山乃尔饫佳品,安得騕袅置锦堂。君不见杜陵野老歌病橘,萧萧半死诚可伤。
dòng tíng tiān shuāng   lín 绿 bāo cháo huáng yuǎn shū hòu sān bǎi   shǒu biàn jué 便 qiū fēng xiāng    
huáng jīn wèi bái ráng   hàng xiè shēn zhù gān qiě fāng diāo pán chū bāi xùn qīng bīng   chǐ zhà 齿 jué liú qióng jiāng    
xiāng wèi fēn   xià shì zhòng guǒ jiē máng máng jiē píng shēng ài zhǒng   qiān shù liáng bàng    
zhī jīn hāo ài mái   gǎn xiàng zhēng yíng huáng péng lái yún jiǔ hàn   diàn 殿 luó xiāo xiāng    
jué bāo zòng yǒu jǐn suān   pōu zhī xiǔ ān cháng nǎi zhī bìng shì tiān zuò   shǐ 使 shí huī guāng    
huāng shān nǎi ěr jiā pǐn   ān yǎo niǎo zhì jǐn táng jūn jiàn líng lǎo bìng xiāo   xiāo bàn chéng shāng