十九秋 其十五 秋琴

清代 成鹫
大地同明月,一人弹素琴。秋声入枯木,馀响在空林。 偶尔写情性,翛然无古今。钟期如可作,犹恐未知音。
tóng míng yuè   rén dàn qín qiū shēng   xiǎng zài kōng lín    
ǒu ěr xiě qíng xìng   xiāo rán jīn zhōng zuò yóu   kǒng wèi zhī yīn