诗酒

宋代 陆游
我生寓诗酒,本以全吾真。 酒既工作病,诗亦能穷人。 每欲两忘之,永为耕樵民;周旋日已久,弃去终无因。 齿发益衰谢,肝胆犹轮囷,吟哦撼四壁,嵬峨颓乌巾。 江上处处好,风月年年新。 正尔岂不乐,浩歌终此身。
shēng shī jiǔ   běn quán zhēn  
jiǔ gōng zuò bìng   shī néng qióng rén  
měi liǎng wàng zhī   yǒng wèi gēng qiáo mín   zhōu xuán jiǔ   zhōng yīn  
chǐ 齿 shuāi xiè   gān dǎn yóu lún qūn   yín é hàn   wéi é tuí jīn  
jiāng shàng chù chù hǎo   fēng yuè nián nián xīn  
zhèng ěr   hào zhōng shēn