诗偈 其一一二

唐代 庞蕴
大乘一等义,本自无遮闭。凡夫著相求,心生有执滞。 无心为真宗,空寂为本体。无问亦无说,常照勿使废。 佛子行道已,更莫愁来去。
chéng děng   běn zhē fán zhù xiāng qiú xīn   shēng yǒu zhí zhì    
xīn wéi zhēn zōng   kōng wèi běn wèn shuō cháng   zhào shǐ fèi 使    
háng dào   gèng chóu lái