诗偈 其一一○

唐代 庞蕴
空中自见清凉月,一光普照婆娑彻。此光湛然无去来,不增不减无生灭。 尔是妙德现真身,刹那不起恒沙劫。无边无尽如虚空,虚空无边不可说。
kōng zhōng xiàn qīng liáng yuè   guāng zhào suō chè guāng zhàn rán lái   zēng jiǎn shēng miè    
ěr shì miào xiàn zhēn shēn   chà héng shā jié biān jìn kōng   kōng biān shuō