诗偈 其一四四

唐代 庞蕴
余为田舍翁,世上最贫穷。家中无一物,启口说空空。 旧时恶知识,总度作师僧。和合一处坐,常教听大乘。 食时与持钵,惟我一人供。
wèi tián shè wēng   shì shàng zuì pín qióng jiā zhōng   kǒu shuō kōng kōng    
jiù shí è zhī shí   zǒng zuò shī sēng chù zuò cháng   jiào tīng chéng    
shí shí chí   wéi rén gōng