诗偈 其一○三

唐代 庞蕴
大唐三百六十州,我暂放閒乘兴游。瞬息之间知事尽,若论入理更深幽。 共外知识呷清水,总是妄想无骨头。却归东西山道去,不舍因缘骑牯牛。 后望青山平似掌,前瞻汉水水东流。试问西域那提子,遗法慇勤无所求。 自入大海归火宅,不觉乘空失却牛。有人见我归东土,我本元居西海头。 来去自然无障碍,出入生死有何忧。
táng sān bǎi liù shí zhōu   zàn fàng xián chéng xìng yóu shùn zhī jiān zhī shì jǐn ruò   lùn gēng shēn yōu    
gòng wài zhī shí qīng shuǐ   zǒng shì wàng xiǎng tóu què guī dōng shān 西 dào   shě yīn yuán niú    
hòu wàng qīng shān píng shì zhǎng   qián zhān hàn shuǐ shuǐ dōng liú shì wèn 西   yīn qín suǒ qiú    
hǎi guī huǒ zhái   jué chéng kōng shī què niú yǒu rén jiàn guī dōng   běn yuán hǎi 西 tóu    
lái rán zhàng ài   chū shēng yǒu yōu