诗偈 其一七三

唐代 庞蕴
恶心满三界,口即念弥陀。心口相违背,群贼转转多。 一尘起万境,倏忽遍婆娑。色声求佛道,结果尽成魔。
ě xīn mǎn sān jiè   kǒu niàn tuó xīn kǒu xiāng wéi bèi   qún zéi zhuǎn zhuǎn duō
chén wàn jìng   shū biàn suō shēng qiú dào   jié guǒ jǐn chéng