诗偈 其一二六

唐代 庞蕴
学佛作梦事,不须论地狱。天堂总越却,六识为僮仆。 心心无所住,处处尘不著。五道绝人行,无心是极乐。 空里见优昙,众生作桥彴。
xué zuò mèng shì   lùn tiān táng zǒng yuè què   liù shí wèi tóng
xīn xīn suǒ zhù   chù chù chén zhù dào jué rén xíng   xīn shì
kōng jiàn yōu tán   zhòng shēng zuò qiáo zhuó