诗偈 其一○二

唐代 庞蕴
如来一真智,遍满娑婆界。殷勤说方便,有人自不解。 无处不生心,有处多贪爱。心王作黑业,教他口忏悔。 口忏心不改,心口相违背。不服无心药,病根总不差。 著相求菩提,不免还他债。
lái zhēn zhì   biàn mǎn suō jiè yīn qín shuō fāng biàn 便   yǒu rén jiě
chǔ shēng xīn   yǒu chǔ duō tān ài xīn wáng zuò hēi   jiào kǒu chàn huǐ
kǒu chàn xīn gǎi   xīn kǒu xiāng wéi bèi xīn yào   bìng gēn zǒng chà
zhù xiāng qiú   miǎn hái zhài