诗偈 其一八一

唐代 庞蕴
惭愧一双耳,常思解脱声。若论俗语话,实是不能听。 闻财耳不纳,闻色心不生。不受有无语,何虑不惺惺。
cán kuì shuāng ěr   cháng jiě tuō shēng ruò lùn huà shí   shì néng tīng    
wén cái ěr   wén xīn shēng shòu yǒu   xīng xīng