诗偈 其一八二

唐代 庞蕴
惭愧一躯身,梵号波罗柰。被贼一群使,寻常不自在。 亦名为枯井,亦名为韛袋。亦名朽故宅,亦名幻三昧。 佛骂作死尸,乘尸渡大海。大海元无水,死尸非是船。 熟看世上事,总是假因缘。若了身心相,空里任横眠。 具此六惭愧,实是不求天。
cán kuì shēn   fàn hào luó nài bèi zéi qún shǐ xún 使   cháng zai    
míng wéi jǐng   míng wéi bài dài míng xiǔ zhái   míng huàn sān mèi    
zuò shī   chéng shī hǎi hǎi yuán shuǐ   shī fēi shì chuán    
shú kàn shì shàng shì   zǒng shì jiǎ yīn yuán ruò le shēn xīn xiāng kōng   rèn héng mián    
liù cán kuì   shí shì qiú tiān