诗偈 其一八○

唐代 庞蕴
惭愧好意根,无自亦无他。无自身无垢,无他尘不加。 常居清静地,知有不能过。旧时恶知识,总见阿弥陀。
cán kuì hǎo gēn   shēn gòu   chén jiā
cháng qīng jìng   zhī yǒu néng guò jiù shí è zhī shí   zǒng jiàn ē tuó