诗偈 其五十三

唐代 庞蕴
富儿空毛行,贫儿把他物。被物牵入廛,买卖不得出。 觉暮便归舍,黄昏黑漆漆。所求不称意,合家加啾唧。 自无般若性,乏欠波罗蜜。把绳入草里,自系百年毕。 实是可怜许,冥冥不见日。富儿虽空手,家中甚富溢。 自有无尽藏,不假外缘物。周流用不穷,要者从理出。
ér kōng máo xíng   pín ér bèi qiān chán mǎi   mài chū    
jué biàn 便 guī shě   huáng hūn hēi suǒ qiú chēng   jiā jiā jiū    
xìng   qiàn luó shéng cǎo   bǎi nián    
shí shì lián   míng míng jiàn ér suī kōng shǒu jiā   zhōng shén    
yǒu jìn cáng   jiǎ wài yuán zhōu liú yòng qióng yào   zhě cóng chū