诗偈 其四十五

唐代 庞蕴
一年复一年,务在且迁延。皮皱缘肉减,发白髓枯乾。 毛孔通风过,骨消椽梠宽。水微不耐热,火少不耐寒。 幻身如聚沫,四大亦非坚。更被痴狼使,无明晓夜煎。 惟知念水草,心神被物缠。云何不忏悔,便道舍财钱。 外头遮曲语,望得免前愆。地狱应无事,准拟得生天。 世间有这属,冥道不如然。除非不作业,当拔罪根源。 根空尘不实,内外绝因缘。积罪如山岳,慧火一时燃。 须臾变灰烬,永劫更无烟。
nián nián   zài qiě qiān yán zhòu yuán ròu jiǎn   bái suǐ qián
máo kǒng tōng fēng guò   xiāo chuán kuān shuǐ wēi nài   huǒ shǎo nài hán
huàn shēn   fēi jiān gèng bèi chī láng shǐ 使   míng xiǎo jiān
wéi zhī niàn shuǐ cǎo   xīn shén bèi chán yún chàn huǐ   biàn 便 dào shè cái qián
wài tou zhē   wàng miǎn qián qiān yīng shì   zhǔn shēng tiān
shì jiān yǒu zhè shǔ   míng dào rán chú fēi zuò   dāng zuì gēn yuán
gēn kōng chén shí   nèi wài jué yīn yuán zuì shān yuè   huì huǒ shí rán
biàn huī jìn   yǒng jié gèng yān