诗偈 其四十三

唐代 庞蕴
余家久住山,早已离城市。草屋有三间,一间长丈二。 一间安葛五,一间尘六四。余家自内房,终日閒无事。 昨因黑月二十五,初夜饮酒醉。两人相浑杂,种种调言气。 余家不奈烦,放火烧屋积。葛五成灰烬,尘六无一二。 有物荡净尽,惟馀空闲地。自身赤裸裸,体上无衣被。 更莫忧盗贼,逍遥安乐睡。一等被火烧,同行不同利。
jiā jiǔ zhù shān   zǎo chéng shì cǎo yǒu sān jiān   jiān zhǎng zhàng èr    
jiān ān   jiān chén liù jiā nèi fáng zhōng   xián shì    
zuó yīn hēi yuè èr shí   chū yǐn jiǔ zuì liǎng rén xiàng hún zhǒng   zhǒng diào yán    
jiā nài fán   fàng huǒ shāo chéng huī jìn chén   liù èr    
yǒu dàng jìng jìn   wéi kòng xián shēn chì luǒ luǒ   shàng    
gèng yōu dào zéi   xiāo yáo ān shuì děng bèi huǒ shāo tóng   háng tóng