诗偈 其四十七

唐代 庞蕴
出家舍烦恼,烦恼还同住。痴心觅福田,騃意承救度。 十二因缘管,无繇免来去。依智不依识,依义不依语。 佛心一子地,蠢动皆男女。平等如虚空,善恶俱无取。 既不造天堂,谁受三涂苦。有无尽无馀,乘空能自度。 神作如来身,智作如来库。涌出波罗蜜,流通正道路。 浑身加身佛,迷人自不悟。
chū jiā shè fán nǎo   fán nǎo hái tóng zhù chī xīn tián   ái chéng jiù
shí èr yīn yuán guǎn   yáo miǎn lái zhì shí  
xīn   chǔn dòng jiē nán píng děng kōng   shàn è
zào tiān táng   shuí shòu sān yǒu jìn   chéng kōng néng
shén zuò lái shēn   zhì zuò lái yǒng chū luó   liú tōng zhèng dào
hún shēn jiā shēn   rén