诗偈 其四十二

唐代 庞蕴
一宿复一宿,光阴渐渐促。报你心王道,依智莫依识。 依智见真佛,依识入地狱。若沦六趣中,受苦无时足。
xiǔ 宿 xiǔ 宿   guāng yīn jiàn jiàn bào xīn wáng dào   zhì shí
zhì jiàn zhēn   shí ruò lún liù zhōng   shòu shí