诗偈 其十一

唐代 庞蕴
黄叶飘零化作尘,本来非妄亦非真。有情故宅含秋色,无名君子湛然春。
huáng piāo líng huà zuò chén   běn lái fēi wàng fēi zhēn yǒu qíng zhái hán qiū   míng jūn zi zhàn rán chūn