诗偈 其十二

唐代 庞蕴
迷时爱欲心如火,心开悟理火成灰。灰火本来同一体,当知妄尽即如来。
shí ài xīn huǒ   xīn kāi huǒ chéng huī huī huǒ běn lái tóng   dāng zhī wàng jǐn lái