诗偈 其六十四

唐代 庞蕴
人有五般花,花兰变成香。氤氲满故宅,供养本爷娘。 有人见不识,报道十月桑。外尘一念爱,合成五色囊。 囊中起三柱,柱上有千梁。梁变成地狱,地狱作天堂。 缘个一群贼,自作自消亡。纵令存草命,何时还故乡? 文字说定慧,定慧是爷娘。何不依理智,逐色在他乡。 早须归大宅,孝顺见爷娘。
rén yǒu bān huā   huā lán biàn chéng xiāng yīn yūn mǎn zhái   gòng yǎng běn niáng
yǒu rén jiàn shí   bào dào shí yuè sāng wài chén niàn ài   chéng náng
náng zhōng sān zhù   zhù shàng yǒu qiān liáng liáng biàn chéng   zuò tiān táng
yuán qún zéi   zuò xiāo wáng zòng lìng cún cǎo mìng   shí hái xiāng  
wén shuō dìng huì   dìng huì shì niáng zhì   zhú zài xiāng
zǎo guī zhái   xiào shùn jiàn niáng