诗偈 其六十二

唐代 庞蕴
昔日在有时,常被有人欺。一相生分别,见闻多是非。 已后入无时,又被无人欺。一向看心坐,冥冥无所知。 有无俱是执,何处是无为?有无同一体,诸相尽皆离。 心同虚空故,虚空是我师。若论无相理,惟我父王知。
zài yǒu shí   cháng bèi yǒu rén xiāng shēng fēn bié jiàn   wén duō shì fēi    
hòu shí   yòu bèi rén xiàng kàn xīn zuò míng   míng suǒ zhī    
yǒu shì zhí   chǔ shì wéi   yǒu tóng   zhū xiàng jìn jiē  
xīn tóng kōng   kōng shì shī ruò lùn xiāng wéi   wáng zhī