诗偈 其六十

唐代 庞蕴
故宅守真妻,不好求外色。真妻生男女,长大同荣辱。 外色有男女,长成爱作贼。有妻累我来,牵我入牢狱。 我亦早识渠,诱引入吾室。内外总团圆,同餐一钵食。 食饱断虚妄,无相即无福。若论真寂理,同归无所得。
zhái shǒu zhēn   hǎo qiú wài zhēn shēng nán zhǎng   tóng róng    
wài yǒu nán   zhǎng chéng ài zuò zéi yǒu lèi lái qiān   láo    
zǎo shí   yòu yǐn shì nèi wài zǒng tuán yuán tóng   cān shí    
shí bǎo duàn wàng   xiāng ruò lùn zhēn tóng   guī suǒ de