诗偈 其九十二

唐代 庞蕴
自恨己身痴,有事无人知。横展两脚睡,至晓不寻思。 诸佛为我爷,我是世尊儿。儿今已长大,替父为导师。 父子同宅住,寸步不相离。法身无相貌,世人那得知。
hèn shēn chī   yǒu shì rén zhī héng zhǎn liǎng jiǎo shuì   zhì xiǎo xín
zhū wèi   shì shì zūn ér ér jīn zhǎng   wèi dǎo shī
tóng zhái zhù   cùn xiāng shēn xiàng mào   shì rén de zhī