诗偈 其二十五
惭愧好舌根,常开大道门。世间三有事,实是不能论。
相逢唯说道,更莫叙寒温。了知世相假,俗理也徒烦。
cán
惭
kuì
愧
hǎo
好
shé
舌
gēn
根
,
cháng
常
kāi
开
dà
大
dào
道
mén
门
。
。
shì
世
jiān
间
sān
三
yǒu
有
shì
事
,
shí
实
shì
是
bù
不
néng
能
lùn
论
。
。
xiāng
相
féng
逢
wéi
唯
shuō
说
dào
道
,
gèng
更
mò
莫
xù
叙
hán
寒
wēn
温
。
。
le
了
zhī
知
shì
世
xiàng
相
jiǎ
假
,
sú
俗
lǐ
理
yě
也
tú
徒
fán
烦
。
。