诗偈 其二十六

唐代 庞蕴
老来无气力,房舍不能修。基颓柱根朽,椽梠脱差抽。 泥涂零落尽,四壁空飕飕。举头看梁柱,星星见白头。 慧云降法雨,智水沃心流。家中空豁豁,屋倒亦何忧。 山庄草庵破,余归大宅游。生生不拣处,随类说无求。
lǎo lái   fáng shè néng xiū tuí zhù gēn xiǔ   chuán tuō chà chōu
líng luò jǐn   kōng sōu sōu tóu kàn liáng zhù   xīng xing jiàn bái tóu
huì yún jiàng   zhì shuǐ xīn liú jiā zhōng kōng huō huō   dào yōu
shān zhuāng cǎo ān   guī zhái yóu shēng shēng jiǎn chù   suí lèi shuō qiú