诗偈 其二十二

唐代 庞蕴
睡来展脚睡,悟理起题诗。诗中无别意,唯劝破贪痴。 贪瞋痴若尽,便是世尊儿。无烦问师匠,心王应自知。
shuì lái zhǎn jiǎo shuì   shī shī zhōng bié wéi   quàn tān chī    
tān chēn chī ruò jǐn   biàn 便 shì shì zūn ér fán wèn shī jiàng xīn   wáng yīng zhī