识尽震六自皈随予十年相次而殁抚今思昔情不能胜诗以写之
独坐峰头泪欲频,十年风雨梦中人。迢迢云汉何堪问,滚滚江流岂复亲。
烟没台空成异代,鸟啼花落又深春。一从俯仰知多少,我亦悠悠信此身。
dú
独
zuò
坐
fēng
峰
tóu
头
lèi
泪
yù
欲
pín
频
,
shí
十
nián
年
fēng
风
yǔ
雨
mèng
梦
zhōng
中
rén
人
tiáo
。
tiáo
迢
yún
迢
hàn
云
hé
汉
kān
何
wèn
堪
gǔn
问
,
gǔn
滚
jiāng
滚
liú
江
qǐ
流
fù
岂
qīn
复
亲
。
yān
烟
méi
没
tái
台
kōng
空
chéng
成
yì
异
dài
代
,
niǎo
鸟
tí
啼
huā
花
luò
落
yòu
又
shēn
深
chūn
春
yī
。
cóng
一
fǔ
从
yǎng
俯
zhī
仰
duō
知
shǎo
多
wǒ
少
,
yì
我
yōu
亦
yōu
悠
xìn
悠
cǐ
信
shēn
此
身
。