石井行

宋代 张深
梯崖陡绝攀棱层,去天一握疑可登。神龙触石石中裂,直下万仞深冥冥。 苍鳞得径归重溟,残烟剩雨懒复升。莹晶石髓同酝酿,留此德水施高僧。 高僧飞锡婫摩城,恐迷智火遗元镫。金壶汁尽井华继,历年书勒西来经。 迄今洞秘铁石扃,法乘呵护严山灵。雷音往往动深夜,此下不少潜虬听。 有时滃郁寒云兴,气逼太古莓苔青。黝然深黑若有物,照影莫见神为惊。 一语未毕一语应,清音琅琅如斫冰。会逢金仙发砂窖,疑是玉女敲铜瓶。 或言乌山井底扬吴舲,竹山有穴通孤星。大地具可人力破,凿者安知非五丁。 轩辕九井天自生,刺指亦属真仙成。灵异未可常理测,古迹难以空言争。 阴阴危壁垂寒藤,重来腰脚力尚能。好携琉璃黄竹簟,踞此六月消炎蒸。
dǒu jué pān léng céng   tiān dēng shén lóng chù shí shí zhōng liè   zhí xià wàn rèn shēn míng míng
cāng lín jìng guī zhòng míng   cán yān shèng lǎn shēng yíng jīng shí suǐ tóng yùn niàng   liú shuǐ shī gāo sēng
gāo sēng fēi kūn chéng   kǒng zhì huǒ yuán dèng jīn zhī jǐn jǐng huá   nián shū lēi 西 lái jīng
jīn dòng tiě shí jiōng   chéng yán shān líng léi yīn wǎng wǎng dòng shēn   xià shǎo qián qiú tīng
yǒu shí wēng hán yún xīng   tài méi tái qīng yǒu rán shēn hēi ruò yǒu   zhào yǐng jiàn shén wèi jīng
wèi yīng   qīng yīn láng láng zhuó bīng huì féng jīn xiān shā jiào   shì qiāo tóng píng
huò yán shān jǐng yáng líng   zhú shān yǒu xué tōng xīng rén   záo zhě ān zhī fēi dīng
xuān yuán jiǔ jǐng tiān shēng   zhǐ shǔ zhēn xiān chéng líng wèi cháng   nán kōng yán zhēng
yīn yīn wēi chuí hán téng   chóng lái yāo jiǎo shàng néng hǎo xié liú li huáng zhú diàn   liù yuè xiāo yán zhēng