石井亭

宋代 刘子寰
一树疏桐蔽夕阳,也教客子久徬徨。隔溪可惜谁亭馆,闲却竹阴无限凉。
shù shū tóng yáng   jiào jiǔ páng huáng shuí tíng guǎn xián   què zhú yīn xiàn liáng