石假山

宋代 刘学箕
潭溪散人方是閒,真山不爱爱假山。 呼童积叠石磊碑,远近便拥峰与峦。 晴岚滴翠明窗前,清影挂壁方池边。 色侵书帙日华薄,丘壑坐上生云烟。 云烟收霏苔藓绿,山石傍头更栽竹。 三竿两竿韵不俗,摇荡清风凉意足。 方是閒人当此时,以假像真人谓奇。 或来静对酌美酒,或来宴坐哦新诗。 吟诗搜索萦心脾,酒醉落魄精神痴。 吟诗饮酒且不可,况复局上争枯棋。 不如对山抚鸣琴,琴心三叠舞胎禽。 高山流水存至音,古趣澹泊悦我心。 老泉三峰烂木材,百年沉埋安在哉。 东坡仇池九华石,只有佳篇傅入集。 此山亦独今视昔,与我同生亦同没。
tán sǎn rén fāng shì xián   zhēn shān ài ai jiǎ shān  
tóng dié shí lěi bēi   yuǎn jìn biàn 便 yōng fēng luán  
qíng lán cuì míng chuāng qián   qīng yǐng guà fāng chí biān  
qīn shū zhì huá báo   qiū zuò shàng shēng yún yān  
yún yān shōu fēi tái xiǎn 绿   shān shí bàng tóu gèng zāi zhú  
sān gān 竿 liǎng gān 竿 yùn   yáo dàng qīng fēng liáng  
fāng shì xián rén dāng shí   jiǎ xiàng zhēn rén wèi  
huò lái jìng duì zhuó měi jiǔ   huò lái yàn zuò ó xīn shī  
yín shī sōu suǒ yíng xīn   jiǔ zuì luò tuò jīng shén chī  
yín shī yǐn jiǔ qiě   kuàng shàng zhēng  
duì shān míng qín   qín xīn sān dié tāi qín  
gāo shān liú shuǐ cún zhì yīn   dàn yuè xīn  
lǎo quán sān fēng làn cái   bǎi nián chén mái ān zài zāi  
dōng chóu chí jiǔ huá shí   zhǐ yǒu jiā piān  
shān jīn shì   tóng shēng tóng méi