石火篇为萧樵葬母作

元代 刘崧
石火与草露,人命恒若斯。昨朝言笑坐高堂,奄忽敛衽閟灵輀。 哀歌出中野,浮云惨且驰。邻里来引绋,亲戚各衔悲。 念此柩中人,生存孝其姑。生儿九岁父不顾,此母鞠之劳且劬。 禄养乃弗逮,寿不登百年。仓皇兵戈中,子能负土营坟阡。 送者莫叹息,自古运尽归黄泉,惟有令德名永传。 孟母岂不死,世人至今诵其贤。寄言后来者,视此石火篇。
shí huǒ cǎo   rén mìng héng ruò zuó cháo yán xiào zuò gāo táng yǎn   liǎn rèn líng ér    
āi chū zhōng   yún cǎn qiě chí lín lái yǐn qīn   xián bēi    
niàn jiù zhōng rén   shēng cún xiào shēng ér jiǔ suì   zhī láo qiě    
yǎng nǎi dǎi   shòu 寿 dēng bǎi nián cāng huáng bīng zhōng zi   néng yíng fén qiān    
sòng zhě tàn   yùn jǐn guī huáng quán   wéi yǒu lìng míng yǒng chuán  
mèng   shì rén zhì jīn sòng xián yán hòu lái zhě shì   shí huǒ piān