示胡二郎歌

唐代 成都醉道士
欲究丹砂理,幽玄无处寻。不离铅与汞,无出水中金。 金欲炼时须得水,水遇土兮终不起。但知火候不参差, 自得还丹微妙旨。人世分明知有死,刚只留心恋朱紫。 岂知光景片时间,将谓人生长似此。何不回心师至道, 免逐年光虚自老。临樽只解醉醺酣,对镜方知渐枯槁。 二郎切切听我语,仙乡咫尺无寒暑。与君说尽只如斯, 莫恋娇奢不肯去。感君恩义言方苦,火急回心求出路。 吟成数句赠君辞,不觉便成今与古。
jiū dān shā   yōu xuán chǔ xún qiān gǒng   chū shuǐ zhōng jīn
jīn liàn shí shuǐ   shuǐ zhōng dàn zhī huǒ hòu cēn  
huán dān wēi miào zhǐ rén shì fēn míng zhī yǒu   gāng zhī liú xīn liàn zhū
zhī guāng jǐng piàn shí jiān   jiāng wèi rén shēng zhǎng shì huí xīn shī zhì dào  
miǎn zhú nián guāng lǎo lín zūn zhǐ jiě zuì xūn hān   duì jìng fāng zhī jiàn gǎo
èr láng qiē qiē tīng   xiān xiāng zhǐ chǐ hán shǔ jūn shuō jìn zhī  
liàn jiāo shē kěn gǎn jūn ēn yán fāng   huǒ huí xīn qiú chū
yín chéng shù zèng jūn   jué biàn 便 chéng jīn