食后闲步

宋代 郑清之
乞得闲身入钓台,柳眉舒尽见桃腮。 山中历日花开落,物外交朋鹤去来。 更展书窗延竹影,剩翻隙地长梅栽。 春寒无赖欺霜履,健倒应愁破绿苔。
xián shēn diào tái   liǔ méi shū jǐn jiàn táo sāi  
shān zhōng huā kāi luò   wài jiāo péng lái  
gèng zhǎn shū chuāng yán zhú yǐng   shèng fān zhǎng méi zāi  
chūn hán lài shuāng   jiàn dǎo yīng chóu 绿 tái