是何行赠徐汝思参议

明代 王世贞
是何健儿来叩门,令我衣裳欲颠倒。金华徐卿乍相见,落日金绯照枯槁。 老驺为倾厨头酝,醉夫手剥盘中枣。入眼黄花巧相媚,促膝青灯寒更好。 未将华发论夙昔,更出新诗见怀抱。自尔高歌蜀道篇,八数秋霜变原草。 山东李生大卓荦,晚得宗吴亦不恶。迩来太华失帝意,下遣巨灵斧其角。 冠山神鳌颠簸荡,鬣风长鲸怒喷礴。燕中贵人若反掌,江南佳丽同飞藿。 即使乔松亦摧挫,岂唯桃杏能索莫。问我诗名如许细,黯淡逢人尚深削。 长安九衢春自阴,尺地尽化为黄金。纵有文章挂北斗,其人往往皆陆沈。 腰间辘轳双玉鞘,十日不出芙蓉深。临岐慷慨解相赠,报尔悠悠千古心。
shì jiàn ér lái kòu mén   lìng shang diān dào jīn huá qīng zhà xiāng jiàn luò   jīn fēi zhào gǎo    
lǎo zōu wèi qīng chú tóu yùn   zuì shǒu pán zhōng zǎo yǎn huáng huā qiǎo xiāng mèi   qīng dēng hán gēng hǎo    
wèi jiāng huá lùn   gèng chū xīn shī jiàn huái 怀 bào ěr gāo shǔ dào piān   shù qiū shuāng biàn yuán cǎo    
shān dōng shēng zhuó luò   wǎn zōng è ěr lái tài huá shī xià   qiǎn líng jiǎo    
guān shān shén áo diān dàng   liè fēng cháng jīng pēn yàn zhōng guì rén ruò fǎn zhǎng jiāng   nán jiā tóng fēi huò    
shǐ 使 qiáo sōng cuī cuò   wéi táo xìng néng suǒ wèn shī míng àn   dàn féng rén shàng shēn xuē    
cháng ān jiǔ chūn yīn   chǐ jǐn huà wèi huáng jīn zòng yǒu wén zhāng guà běi dǒu   rén wǎng wǎng jiē shěn    
yāo jiān lu shuāng qiào   shí chū róng shēn lín kāng kǎi jiě xiāng zèng bào   ěr yōu yōu qiān xīn