失鹤二首

唐代 薛能
偶背雕笼与我违,四方端伫竟忘归。谁家白日云间见, 何处沧洲雨里飞。曾啄稻粱残粒在,旧翘泥潦半踪稀。 凭人转觉多相误,尽道皤然作令威。 华表翘风未可期,变丁投卫两堪疑。应缘失路防人损, 空有归心最我知。但见空笼抛夕月,若何无树宿荒陂。 不然直道高空外,白水青山属腊师。
ǒu bèi diāo lóng wéi   fāng duān zhù jìng wàng guī shuí jiā bái yún jiān jiàn  
chǔ cāng zhōu fēi céng zhuó dào liáng cán zài   jiù qiào lǎo bàn zōng
píng rén zhuǎn jué duō xiāng   jǐn dào rán zuò lìng wēi
huá biǎo qiào fēng wèi   biàn dīng tóu wèi liǎng kān yìng yuán shī fáng rén sǔn  
kōng yǒu guī xīn zuì zhī dàn jiàn kōng lóng pāo yuè   ruò shù 宿 huāng bēi
rán zhí dào gāo kōng wài   bái shuǐ qīng shān shǔ shī