失鹤

唐代 韩偓
正怜标格出华亭,况是昂藏入相经。碧落顺风初得志, 故巢因雨却闻腥。几时翔集来华表,每日沈吟看画屏。 为报鸡群虚嫉妒,红尘向上有青冥。
zhèng lián biāo chū huá tíng   kuàng shì áng cáng xiàng jīng luò shùn fēng chū zhì  
cháo yīn què wén xīng shí xiáng lái huá biǎo   měi shěn yín kàn huà píng
wèi bào qún   hóng chén xiàng shàng yǒu qīng míng