使过弹筝峡作

唐代 储光羲
鸟雀知天雪,群飞复群鸣。原田无遗粟,日暮满空城。 达士忧世务,鄙夫念王程。晨过弹筝峡,马足凌兢行。 双壁隐灵曜,莫能知晦明。皑皑坚冰白,漫漫阴云平。 始信古人言,苦节不可贞。
niǎo què zhī tiān xuě   qún fēi qún míng yuán tián   mǎn kōng chéng
shì yōu shì   niàn wáng chéng chén guò dàn zhēng xiá   líng jīng xíng
shuāng yǐn líng yào   néng zhī huì míng ái ái jiān bīng bái   màn màn yīn yún píng
shǐ xìn rén yán   jié zhēn