石鼓歌

唐代 韦应物
周宣大猎兮岐之阳,刻石表功兮炜煌煌。 石如鼓形数止十,风雨缺讹苔藓涩。今人濡纸脱其文, 既击既扫白黑分。忽开满卷不可识,惊潜动蛰走云云。 喘逶迤,相纠错,乃是宣王之臣史籀作。 一书遗此天地间,精意长存世冥寞。秦家祖龙还刻石, 碣石之罘李斯迹。世人好古犹共传,持来比此殊悬隔。
zhōu xuān liè zhī yáng   shí biǎo gōng wěi huáng huáng
shí xíng shù zhǐ shí   fēng quē é tái xiǎn jīn rén zhǐ tuō wén  
sǎo bái hēi fēn kāi mǎn juǎn shí   jīng qián dòng zhé zǒu yún yún
chuǎn wēi   xiāng jiū cuò   nǎi shì xuān wáng zhī chén shǐ zhòu zuò
shū tiān jiān   jīng cháng cún shì míng qín jiā lóng hái shí  
jié shí zhī shì rén hào yóu gòng chuán   chí lái shū xuán