史馆独坐

元代 揭傒斯
地夐天逾近,风高午尚寒。虚庭松子落,攲槛菊花乾。 抚卷俱千古,忧时有万端。寂寥麟父笔,才薄欲辞官。
xiòng tiān jìn   fēng gāo shàng hán tíng sōng luò   kǎn huā qián
juǎn qiān   yōu shí yǒu wàn duān liáo lín   cái báo guān