食瓜二首 其一

宋代 周紫芝
酂侯昔微时,刀笔一小吏。起依日月光,勋业高百世。 道大原不容,功高亦为累。所以韩彭徒,累累就庖胾。 萧何于是时,身任天下寄。坐安刘帝心,赖有东陵计。 东陵固明哲,避地有深意。此物原不凡,世俗岂知味。 此味当自知,未可语儿辈。
zàn hòu wēi shí   dāo xiǎo yuè guāng xūn   gāo bǎi shì    
dào yuán róng   gōng gāo wèi lèi suǒ hán péng lěi   lěi jiù páo    
xiāo shì shí   shēn rèn tiān xià zuò ān liú xīn lài   yǒu dōng líng    
dōng líng míng zhé   yǒu shēn yuán fán shì   zhī wèi    
wèi dāng zhī   wèi ér bèi