示高台足庵绍印

宋代 胡寅
万生纷纶堕迷纲,谁能自拔起情想。 隙尘初傍阴色空,烧草又趁春风长。 将身出家参佛祖,此病中作膏肓养。 足庵道人肯珍重,不与凡流较斤两。 彼方弹雀弃隋珠,我自舍鱼取熊掌。 高台平挹石廪翠,古辙下辗雷溪响。 粥鱼斋鼓不经营,竹月松风静来往。 定心古井波浪息,夜气灵源襟韵爽。 忆昔幽寻度云壑,见投佳句论乡党。 岂惟高格擅风骚,颇信中扃得平广。 转头尘事还匆匆,入梦胜游真莽莽。 山梅有信寄一枝,更欲青鞋快真赏。
wàn shēng fēn lún duò gāng   shuí néng qíng xiǎng
chén chū bàng yīn kōng   shāo cǎo yòu chèn chūn fēng zhǎng
jiāng shēn chū jiā cān   bìng zhōng zuò gāo huāng yǎng
ān dào rén kěn zhēn zhòng   fán liú jiào jīn liǎng
fāng tán què suí zhū   shě xióng zhǎng
gāo tái píng shí lǐn cuì   zhé xià niǎn léi xiǎng
zhōu zhāi jīng yíng   zhú yuè sōng fēng jìng lái wǎng
dìng xīn jǐng làng   líng yuán jīn yùn shuǎng
yōu xún yún   jiàn tóu jiā lùn xiāng dǎng
wéi gāo shàn fēng sāo   xìn zhōng jiōng píng guǎng 广
zhuǎn tóu chén shì hái cōng cōng   mèng shèng yóu zhēn mǎng mǎng
shān méi yǒu xìn zhī   gèng qīng xié kuài zhēn shǎng